CHỮA CON TRAI BÀ GÓA

Gặp ngày mây gió hiền hòa,
Na-im thị trấn bóng tà về tây.
Tiện đường Chúa thẳng về đây,
Dân theo như nước đông dày phủ quanh.
Chân vừa bước đến cổng thành,

1850. Đám ma đâu đã diễn hành tới nơi.
Phướn tang cờ rũ đen trời,
Sáo ngân điệu thảm kèn khơi mạch sầu.
Người đi vào cõi thiên thâu,
Kẻ đưa tư lự cúi đầu trang nghiêm.
Bỗng nghe tiếng khóc nhói tim,
Hỏi qua tích sự Chúa yên lặng chờ.
Thương người quả phụ bơ vơ,
Mất con gan ruột bơ phờ nát tan.
Thấy bà thổn thức lệ tràn,

1860. Đến gần nhỏ nhẹ ủi an mấy lời :
”Thôi đừng khóc nữa bà ơi !
Thôi đừng than trách nỗi đời trái ngang.”
Bảo xong ra hiệu đón đàng,
Âm công dừng lại ngỡ ngàng đứng yên.
Mọi người chưa kịp ngạc nhiên,
Chúa kêu : “Hỡi cậu thanh niên dậy nào.”
Đám đông náo loạn ồn ào,
Thấy người chết bỗng làm sao sống rồi.
Thanh niên ngơ ngác một hồi,

1870. Kêu lên hai tiếng “Má ôi” nghẹn ngào.
Chúa liền tay dắt tay trao,
Mẹ con gặp lại xiết bao vui mừng.
Đám tang buồn thảm dở chừng,
Biến thành đám hội như rừng nở hoa :
”Hồng ân Thiên Chúa ngợi ca,
Đàn reo dậy đất kèn loa vang trời.
Tiên Tri Cả đã ra đời,
Xuân tan băng giá, thu phơi cúc đào.


Lm. Phanxicô Xaviê Nguyễn Xuân Văn